管春风

(宋代)徐积

我是蓬莱山上客,为管春风归不得。今年更是春来迟,江南未寄梅花枝。

探春童子青霞衣,时时去上青云梯。春风消息苦不远,瑶台瑶水冰霜浅。

蟠桃花在海东边,此花不烦春一点。东风日夜来人间,到时先催草根软。

大都红紫心先动,小桃先觉枝头重。更有纤纤杨柳枝,路傍先得行人弄。

诗翁自爱蟠桃花,鸾鹤不在无云车。城南夜半无酒家,和冰和雪吞月华。

有客笑中携剑去,偷得银瓶与肥羜。诗公两眼看浮云,为管春风不回顾。

徐积

徐积(1028—1103)北宋聋人教官。字仲车,楚州山阳(今江苏淮安)人。因晚年居楚州南门外,故自号南郭翁。生于宋仁宗天圣六年,卒于徽宗崇宁二年,年七十六岁。政和六年(1116),赐谥节孝处士。家乡人为其建 “徐节孝祠”,明清两代均有修缮,毁于解放初期。《宋史》卷四五九有传。

《管春风》拼音标注

guǎn chūn fēng
wǒ shì péng lái shān shàng kè,
wèi guǎn chūn fēng gūi bù dé。
jīn nián gèng shì chūn lái chí,
jiāng nán wèi jì méi huā zhī。
tàn chūn tóng zǐ qīng xiá yī,
shí shí qù shàng qīng yún tī。
chūn fēng xiāo xī kǔ bù yuǎn,
yáo tái yáo shǔi bīng shuāng qiǎn。
pán táo huā zài hǎi dōng biān,
cǐ huā bù fán chūn yī diǎn。
dōng fēng rì yè lái rén jiān,
dào shí xiān cūi cǎo gēn ruǎn。
dà dū hóng zǐ xīn xiān dòng,
xiǎo táo xiān jué zhī tóu zhòng。
gèng yǒu xiān xiān yáng lǐu zhī,
lù bàng xiān dé xíng rén nòng。
shī wēng zì ài pán táo huā,
luán hè bù zài wú yún chē。
chéng nán yè bàn wú jǐu jiā,
hé bīng hé xuě tūn yuè huá。
yǒu kè xiào zhōng xié jiàn qù,
tōu dé yín píng yǔ féi zhù。
shī gōng liǎng yǎn kàn fú yún,
wèi guǎn chūn fēng bù húi gù。