望淮篇示门人

(宋代)徐积

闲花落尽春无有,脚踏青红望淮走。到淮适值晚潮来,满淮鼓淮风波吼。

传声急唤钓鱼船,船未到时洗双手。买得船中双白鱼,便访村前五青柳。

旋烹野茗问村醪,五柳阴中坐良久。此行大略类陶潜,但乏黄花白衣酒。

操舟人去一点鸥,帆入云开何处收。孤鸥浴处依浅滩,修竿放饵投深流。

岂无野妇荷而汲,亦有老翁行且讴。君看此景直几钱,此时正是夕阳天。

便教金印大如斗,何似鱼庵共钓船。有人问君莫要说,怀中取出吟翁篇。

徐积

徐积(1028—1103)北宋聋人教官。字仲车,楚州山阳(今江苏淮安)人。因晚年居楚州南门外,故自号南郭翁。生于宋仁宗天圣六年,卒于徽宗崇宁二年,年七十六岁。政和六年(1116),赐谥节孝处士。家乡人为其建 “徐节孝祠”,明清两代均有修缮,毁于解放初期。《宋史》卷四五九有传。

《望淮篇示门人》拼音标注

wàng huái piān shì mén rén
xián huā luò jǐn chūn wú yǒu,
jiǎo tà qīng hóng wàng huái zǒu。
dào huái shì zhí wǎn cháo lái,
mǎn huái gǔ huái fēng bō hǒu。
chuán shēng jí huàn diào yú chuán,
chuán wèi dào shí xǐ shuāng shǒu。
mǎi dé chuán zhōng shuāng bái yú,
biàn fǎng cūn qián wǔ qīng lǐu。
xuán pēng yě míng wèn cūn láo,
wǔ lǐu yīn zhōng zuò liáng jǐu。
cǐ xíng dà lvè lèi táo qián,
dàn fá huáng huā bái yī jǐu。
cāo zhōu rén qù yī diǎn ōu,
fān rù yún kāi hé chù shōu。
gū ōu yù chù yī qiǎn tān,
xīu gān fàng ěr tóu shēn líu。
qǐ wú yě fù hé ér jí,
yì yǒu lǎo wēng xíng qiě ōu。
jūn kàn cǐ jǐng zhí jī qián,
cǐ shí zhèng shì xī yáng tiān。
biàn jiào jīn yìn dà rú dǒu,
hé sì yú ān gòng diào chuán。
yǒu rén wèn jūn mò yào shuō,
huái zhōng qǔ chū yín wēng piān。