湖孰种菜歌

(清代)钱澄之

金陵城东湖孰村,中有隐者开平孙。通侯甲第今已矣,意气豪华无复存。

开平去今凡几代,五王之后惟君在。往昔争言青门瓜,如今独数湖孰菜。

问谁种菜满畦新,一家生计只三人。终岁把锄菜畦里,妇能炊饭儿负薪。

为君妇亦太辛苦,娇贵当年难比数。翟珈赐出小侯妻,珠翠里成上公女。

都人犹记嫁时装,如云妾媵烂生光。台前照镜轮梳髻,架上熏衣派管香。

一朝散去竟何有,相对惟余双白首。早从府内厌笙歌,还向村中操井臼。

村中井臼倚柴扉,卖菜还愁终岁饥。衣长不肯燃薪坐,十指侵寒绽故衣。

东川子孙公主裔,妻孥行汲心常愧。闻说君妇尽伤情,无心更拟求奴婢。

钱澄之

钱澄之(1612~1693),初名秉镫,字饮光,一字幼光,晚号田间老人、西顽道人。汉族,安徽省桐城县(今枞阳县)人。明末爱国志士、文学家。作为皖江文化的重要诗人,与同期的顾炎武、吴嘉纪并称江南三大遗民诗人,诗歌创作上取得了杰出成就。 著有《田间集》、《田间诗集》、《田间文集》、《藏山阁集》等。钱澄之学识渊博,文笔雄健,质朴宏肆,不事雕琢。他勇弃俗学,专治古文,文章精洁、典雅,对后来“桐城派”的形成有一定影响。钱澄之对数学、地理、训诂、义理亦有研究。

《湖孰种菜歌》拼音标注

hú shú zhǒng cài gē
jīn líng chéng dōng hú shú cūn,
zhōng yǒu yǐn zhě kāi píng sūn。
tōng hóu jiǎ dì jīn yǐ yǐ,
yì qì háo huá wú fù cún。
kāi píng qù jīn fán jī dài,
wǔ wáng zhī hòu wéi jūn zài。
wǎng xī zhēng yán qīng mén guā,
rú jīn dú shù hú shú cài。
wèn shúi zhǒng cài mǎn qí xīn,
yī jiā shēng jì zhǐ sān rén。
zhōng sùi bǎ chú cài qí lǐ,
fù néng chūi fàn ér fù xīn。
wèi jūn fù yì tài xīn kǔ,
jiāo gùi dāng nián nán bǐ shù。
dí jiā sì chū xiǎo hóu qī,
zhū cùi lǐ chéng shàng gōng nv̌。
dū rén yóu jì jià shí zhuāng,
rú yún qiè yìng làn shēng guāng。
tái qián zhào jìng lún shū jì,
jià shàng xūn yī pài guǎn xiāng。
yī zhāo sàn qù jìng hé yǒu,
xiāng dùi wéi yú shuāng bái shǒu。
zǎo cóng fǔ nèi yàn shēng gē,
huán xiàng cūn zhōng cāo jǐng jìu。
cūn zhōng jǐng jìu yǐ chái fēi,
mài cài huán chóu zhōng sùi jī。
yī cháng bù kěn rán xīn zuò,
shí zhǐ qīn hán zhàn gù yī。
dōng chuān zǐ sūn gōng zhǔ yì,
qī nú xíng jí xīn cháng kùi。
wén shuō jūn fù jǐn shāng qíng,
wú xīn gèng nǐ qíu nú bì。