送游教授
(宋代)邓肃
蝇营狗苟端可怜,不见秋尔黄鹄举。
君看三山夜降神,钟成人杰超不群。
堂堂劲气薄霄汉,藐视四海岂无人。
箪瓢陋巷谁知己,自足一樽钓秋水。
谁使文星射紫微,天书遂敕川龙起。
笑来南国开绛帐,议论清明森万象。
已令炉锤无顽金,九万却抟羊角上。
飘飘归兴凌秋空,莫恨丁宽易已东。
天生若人不私子,当令四海遍春尔。
邓肃
邓肃(1091~1132),字志宏,南剑沙县(今属福建)人。生于宋哲宗元祐六年,卒于宋高宗绍兴二年,年四十二岁。少警敏能文,善谈论。会李纲罢相,上疏争之,干执政怒,罢归居家,绍兴二年(1132年)五月,携母避寇福唐(今福清),五月初九病逝,年仅41岁,归葬于邓墩。肃著有《栟榈集》三十卷,《挥尘后录》传于世。《闽沙邓氏族谱》载:邓肃,字志宏,父祖谷,长子邓普,字寰宇,次子邓慈。
《送游教授》拼音标注
sòng yóu jiào shòu
shì shì chuò chuò jī hán yǔ,
ēn yuàn cáo rán xiāng ěr rǔ。
yíng yíng gǒu gǒu duān kě lián,
bù jiàn qīu ěr huáng hú jǔ。
jūn kàn sān shān yè jiàng shén,
zhōng chéng rén jié chāo bù qún。
táng táng jìng qì bó xiāo hàn,
miǎo shì sì hǎi qǐ wú rén。
dān piáo lòu xiàng shúi zhī jǐ,
zì zú yī zūn diào qīu shǔi。
shúi shǐ wén xīng shè zǐ wēi,
tiān shū sùi chì chuān lóng qǐ。
xiào lái nán guó kāi jiàng zhàng,
yì lùn qīng míng sēn wàn xiàng。
yǐ lìng lú chúi wú wán jīn,
jǐu wàn què tuán yáng jiǎo shàng。
piāo piāo gūi xīng líng qīu kōng,
mò hèn dīng kuān yì yǐ dōng。
tiān shēng ruò rén bù sī zǐ,
dāng lìng sì hǎi biàn chūn ěr 。