寄姚文发

(宋代)郑刚中

芳荪小绣肩相拍,拍初同作江湖客。
梦里春风三十年,青铜照我头都白。
与公常日话潇湘,恨不此身生两翼。
何如附骥得千里,再此搜寻旧踪迹。
荷公睹物能我念,小字密书盈一尺。
报言扶膝所经由,兴废存亡皆历历。
吾家甘棠人所怜,今不见鸾空枳棘。
至如叙述所知友,但若前生略相识。
恍然沈痛念平生,读尽寄书清泪滴。
自嗟憔悴百忧身,惨惨中肠常感激。
去年邂逅见中都,我正蹶蹄遭弃斥,
相随扶病出幽巷,买酒归来款颜色。
怀书亦复清渡灞,从此参商远暌隔。
公今馆置得贤府,厚礼温颜同古昔。
车鱼足意长铗闲,越声不用思庄舄。
果能援笔赋鹦鹉,自可使人皆辟易。
他时依倚就声价,疏蹻何由不离释。
惟予投置奥渫中,转转穷愁满胸意。
春蚕未茧官督之,捋穗输租瓶盎窄。
誓将斸病十亩园,竹径柴门闭声寂。
声名虽不暂膻香,不愿埋头如李赤
为公书此报东风,一夜枫林关塞黑。

郑刚中

郑刚中(1088年—1154年),字亨仲,婺州金华(今浙江金华)人。南宋抗金名臣。生于宋哲宗元祐三年,卒于高宗绍兴二十四年,年六十七岁。登绍兴进士甲科。累官四川宣抚副使,治蜀颇有方略,威震境内。初刚中尝为秦桧所荐;后桧怒其在蜀专擅,罢责桂阳军居住。再责濠州团练副使,复州安置;再徙封州卒。桧死,追谥忠愍。刚中著有北山集(一名腹笑编)三十卷,《四库总目》又有周易窥余、经史专音等,并传于世。

《寄姚文发》拼音标注

jì yáo wén fā
fāng sūn xiǎo xìu jiān xiāng pāi,
pāi chū tóng zuò jiāng hú kè。
mèng lǐ chūn fēng sān shí nián,
qīng tóng zhào wǒ tóu dū bái。
yǔ gōng cháng rì huà xiāo xiāng,
hèn bù cǐ shēn shēng liǎng yì。
hé rú fù jì dé qiān lǐ,
zài cǐ sōu xún jìu zōng jī。
hé gōng dǔ wù néng wǒ niàn,
xiǎo zì mì shū yíng yī chǐ。
bào yán fú xī suǒ jīng yóu,
xīng fèi cún wáng jiē lì lì。
wú jiā gān táng rén suǒ lián,
jīn bù jiàn luán kōng zhī jí。
zhì rú xù shù suǒ zhī yǒu,
dàn ruò qián shēng lvè xiāng shì。
huǎng rán shěn tòng niàn píng shēng,
dú jǐn jì shū qīng lèi dī。
zì jiē qiáo cùi bǎi yōu shēn,
cǎn cǎn zhōng cháng cháng gǎn jī。
qù nián xiè hòu jiàn zhōng dū,
wǒ zhèng jué tí zāo qì chì,
xiāng súi fú bìng chū yōu xiàng,
mǎi jǐu gūi lái kuǎn yán sè。
huái shū yì fù qīng dù bà,
cóng cǐ cān shāng yuǎn kúi gé。
gōng jīn guǎn zhì dé xián fǔ,
hòu lǐ wēn yán tóng gǔ xī。
chē yú zú yì cháng jiá xián,
yuè shēng bù yòng sī zhuāng xì。
guǒ néng yuán bǐ fù yīng wǔ,
zì kě shǐ rén jiē pì yì。
tā shí yī yǐ jìu shēng jià,
shū qiāo hé yóu bù lí shì。
wéi yú tóu zhì ào xiè zhōng,
zhuǎn zhuǎn qióng chóu mǎn xiōng yì。
chūn cán wèi chóng guān dū zhī,
lè sùi shū zū píng àng zhǎi。
shì jiāng zhǔ bìng shí mǔ yuán,
zhú jìng chái mén bì shēng jì。
shēng míng sūi bù zàn dàn xiāng,
bù yuàn mái tóu rú lǐ chì。
wèi gōng shū cǐ bào dōng fēng,
yī yè fēng lín guān sāi hēi 。