行庆关

(宋代)韩维

高关拒重阻,险状固天设。
俯窥洪流奔,仰视赤崖绝。
来往无时停,千载一车辙。
我行触飞雨,舍辔上嵽嵲。
筋劳不敢息,黄土百丈裂。
伊昔六国馀,楚汉起相啮。
乘时急形便,利害校一发。
生民入鞭笞,溪谷日流血。
时平属真主,汾壤事西谒。
翠华此回旋,万骑出岩阙。
斯人一何幸,泽浸厚地彻。
烜哉行庆名,高与日星揭。
干戈昔不守,符传今尚撤。
昏明变夷险,在德信前说。
愧无能铭才,吊古空惨切。

韩维

韩维(1017年~1098年),字持国,开封雍丘(今河南杞县)人。韩亿子,与韩绛、韩缜等为兄弟。以父荫为官,父死后闭门不仕。仁宗时由欧阳修荐知太常礼院,不久出通判泾州。为淮阳郡王府记室参军。英宗即位,召为同修起居注,进知制诰、知通进银台司。神宗熙宁二年(1069年)迁翰林学士、知开封府。因与王安石议论不合,出知襄州,改许州,历河阳,复知许州。哲宗即位,召为门下侍郎,一年馀出知邓州,改汝州,以太子少傅致仕。绍圣二年(1095年)定为元祐党人,再次贬谪。元符元年卒,年八十二。有集三十卷,因曾封南阳郡公,定名为《南阳集》(《直斋书录解题》卷一七)。《宋史》卷三一五有传。

《行庆关》拼音标注

xíng qìng guān
gāo guān jù zhòng zǔ,
xiǎn zhuàng gù tiān shè。
fǔ kūi hóng líu bēn,
yǎng shì chì yá jué。
lái wǎng wú shí tíng,
qiān zài yī chē chè。
wǒ xíng hóng fēi yǔ,
shè pèi shàng dié niè。
jīn láo bù gǎn xī,
huáng tǔ bǎi zhàng liè。
yī xī lìu guó yú,
chǔ hàn qǐ xiāng niè。
chéng shí jí xíng biàn,
lì hài xiào yī fā。
shēng mín rù biān chī,
xī gǔ rì líu xiě。
shí píng shǔ zhēn zhǔ,
fén rǎng shì xī yè。
cùi huá cǐ húi xuán,
wàn qí chū yán què。
sī rén yī hé xìng,
zé jìn hòu dì chè。
xuǎn zāi xíng qìng míng,
gāo yǔ rì xīng jiē。
gān gē xī bù shǒu,
fú chuán jīn shàng chè。
hūn míng biàn yí xiǎn,
zài dé xìn qián shuō。
kùi wú néng míng cái,
diào gǔ kōng cǎn qiē 。