赋永叔家白兔

(宋代)韩维

天公团白雪,戏作毛物形。
太阴来照之,精魄孕厥灵。
走弄朝日来,赩然丹两睛}。
不知质毛异,乃下游林坰
一为世俗怪,罝网遂见索。
我尝论天理,于物初无营。
妍者偶自得,丑者果谁令。
豺狼穴高山,吞噬饫膻腥。
苍鹰{娉女换扌}不得,逸虎常安行。
是惟兽之细,田亩甘所宁。
粮粒不饱腹,连群落燖烹。
幸而护珍贵,愁苦终其生。
纠纷祸福余,未易以迹明。
将由物自为,或系时所丁。
恨无南华辩,文字波涛倾。
两置豺与兔,浩然至理真。

韩维

韩维(1017年~1098年),字持国,开封雍丘(今河南杞县)人。韩亿子,与韩绛、韩缜等为兄弟。以父荫为官,父死后闭门不仕。仁宗时由欧阳修荐知太常礼院,不久出通判泾州。为淮阳郡王府记室参军。英宗即位,召为同修起居注,进知制诰、知通进银台司。神宗熙宁二年(1069年)迁翰林学士、知开封府。因与王安石议论不合,出知襄州,改许州,历河阳,复知许州。哲宗即位,召为门下侍郎,一年馀出知邓州,改汝州,以太子少傅致仕。绍圣二年(1095年)定为元祐党人,再次贬谪。元符元年卒,年八十二。有集三十卷,因曾封南阳郡公,定名为《南阳集》(《直斋书录解题》卷一七)。《宋史》卷三一五有传。

《赋永叔家白兔》拼音标注

fù yǒng shū jiā bái tù
tiān gōng tuán bái xuě,
xì zuò máo wù xíng。
tài yīn lái zhào zhī,
jīng pò yùn jué líng。
zǒu nòng zhāo rì lái,
xì rán dān liǎng jīng }。
bù zhī zhí máo yì,
nǎi xià yóu lín jiōng。
yī wèi shì sú guài,
jū wǎng sùi jiàn suǒ。
wǒ cháng lùn tiān lǐ,
yú wù chū wú yíng。
yán zhě ǒu zì dé,
chǒu zhě guǒ shúi lìng。
chái láng xué gāo shān,
tūn shì yù dàn xīng。
cāng yīng { pīng nv̌ huàn 扌 } bù dé,
yì hǔ cháng ān xíng。
shì wéi shòu zhī xì,
tián mǔ gān suǒ níng。
liáng lì bù bǎo fù,
lián qún luò xún pēng。
xìng ér hù zhēn gùi,
chóu kǔ zhōng qí shēng。
jīu fēn huò fú yú,
wèi yì yǐ jī míng。
jiāng yóu wù zì wèi,
huò xì shí suǒ dīng。
hèn wú nán huá biàn,
wén zì bō tāo qīng。
liǎng zhì chái yǔ tù,
hào rán zhì lǐ zhēn 。