顺宗至德大圣大安孝皇帝挽歌词三首
(唐代)吕温
坐受朝汾水,行看告岱丘。那知鼎成后,龙驭弗淹留。
监抚垂三纪,声徽洽万方。礼因驰道著,明自垦田彰。
积渐承鸿业,从容守太康。更留园寝诏,恭听有馀芳。
早秋同轨至,晨旆露华滋。挽度千夫咽,笳凝六马迟。
剑悲长闭日,衣望出游时。风起西陵树,凄凉满孝思。
吕温
吕温(771~811) 字和叔,又字化光,唐河中(今永济市)人。德宗贞元十四年(798)进士,次年又中博学宏词科,授集贤殿校书郎。贞元十九年(803),得王叔文推荐任左拾遗。贞元二十年夏,以侍御史为入蕃副使,在吐蕃滞留经年。顺宗即位,王叔文用事,他因在蕃中,未能参与“永贞革新”。永贞元年 (805)秋,使还,转户部员外郎。历司封员外郎、刑部郎中。元和三年 (808)秋,因与宰相李吉甫有隙,贬道州刺史,后徙衡州,甚有政声,世称“吕衡州”。
《顺宗至德大圣大安孝皇帝挽歌词三首》拼音标注
shùn zōng zhì dé dà shèng dà ān xiào huáng dì wǎn gē cí sān shǒu
xiá shì qīng shén bǎo,
chuán gūi shǔ shèng yóu。
yáo gōng zhōng yǒu dài,
wén dé běn wú yōu。
zuò shòu zhāo fén shǔi,
xíng kàn gào dài qīu。
nà zhī dǐng chéng hòu,
lóng yù fú yān líu。
jiān fǔ chúi sān jì,
shēng hūi qià wàn fāng。
lǐ yīn chí dào zhù,
míng zì kěn tián zhāng。
jī jiàn chéng hóng yè,
cóng róng shǒu tài kāng。
gèng líu yuán qǐn zhào,
gōng tīng yǒu yú fāng。
zǎo qīu tóng gǔi zhì,
chén pèi lù huá zī。
wǎn dù qiān fū yān,
jiā níng lìu mǎ chí。
jiàn bēi cháng bì rì,
yī wàng chū yóu shí。
fēng qǐ xī líng shù,
qī liáng mǎn xiào sī。