听九座钝庵禅师端午日外堂说法诗

(宋代)王迈

人在尘中醉玉蒲,师於瓶里泻醍醐。
传来双径清香远,唤起丛森病骨苏。
炳炳毫光争日月,琅琅舌本有江湖。
他年泉下相逢处,解得龙山旧事无。

王迈

王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

《听九座钝庵禅师端午日外堂说法诗》拼音标注

tīng jǐu zuò dùn ān shàn shī duān wǔ rì wài táng shuō fǎ shī
rén zài chén zhōng zùi yù pú,
shī yú píng lǐ xiè tí hú。
chuán lái shuāng jìng qīng xiāng yuǎn,
huàn qǐ cóng sēn bìng gǔ sū。
bǐng bǐng háo guāng zhēng rì yuè,
láng láng shé běn yǒu jiāng hú。
tā nián quán xià xiāng féng chù,
jiě dé lóng shān jìu shì wú 。