题惠安赖汝恭溪山风月亭
(宋代)王迈
亭俯清漪揖翠岑,好风吹面月盈襟。
濯缨孺子沧浪兴,抱膝高人梁父吟。
流转韶光兰满砌,婆娑秋桂成树林。
为君唤起棲梧凤,瑞旦来仪磬乐音。
濯缨孺子沧浪兴,抱膝高人梁父吟。
流转韶光兰满砌,婆娑秋桂成树林。
为君唤起棲梧凤,瑞旦来仪磬乐音。
王迈
王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。
《题惠安赖汝恭溪山风月亭》拼音标注
tí hùi ān lài rǔ gōng xī shān fēng yuè tíng
tíng fǔ qīng yī yī cùi cén,
hǎo fēng chūi miàn yuè yíng jīn。
zhuó yīng rú zǐ cāng làng xīng,
bào xī gāo rén liáng fù yín。
líu zhuǎn sháo guāng lán mǎn qì,
pó suō qīu gùi chéng shù lín。
wèi jūn huàn qǐ qī wú fèng,
rùi dàn lái yí qìng lè yīn 。