赠川官五星先生

(宋代)王迈

谈星这士如星密,得似川官万之一。
雅筹到手疾如飞,口觜翻澜眼波碧。
相逢笑问雌甲辰,掀髯怂惥曲江春
自怜蹭蹬负岁月,敢谓渠侬许可真。
明时取士非唐比,忠臆不空人所耻。
三筹交臂输少年,只较刘蕡差胜尔。
川官重来话荣枯,声言温饱非所图。
他时散漫游江湖,未省还能访我无。

王迈

王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

《赠川官五星先生》拼音标注

zèng chuān guān wǔ xīng xiān shēng
tán xīng zhè shì rú xīng mì,
dé sì chuān guān wàn zhī yī。
yǎ chóu dào shǒu jí rú fēi,
kǒu zī fān lán yǎn bō bì。
xiāng féng xiào wèn cí jiǎ chén,
xiān rán sǒng yǒng qū jiāng chūn。
zì lián cèng dèng fù sùi yuè,
gǎn wèi qú nóng xǔ kě zhēn。
míng shí qǔ shì fēi táng bǐ,
zhōng yì bù kōng rén suǒ chǐ。
sān chóu jiāo bì shū shǎo nián,
zhǐ jiào líu fén chà shèng ěr。
chuān guān zhòng lái huà róng kū,
shēng yán wēn bǎo fēi suǒ tú。
tā shí sàn màn yóu jiāng hú,
wèi shěng huán néng fǎng wǒ wú 。