清明郊行

(宋代)王迈

年例清明是暮春,今年春事却平分。
故添一闰知天巧,欲探群平奈雨频。
烟树对人愁脉脉,暮山似我老陈陈。
感时莫洒花前泪,不道中原涨战尘。

王迈

王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

《清明郊行》拼音标注

qīng míng jiāo xíng
nián lì qīng míng shì mù chūn,
jīn nián chūn shì què píng fēn。
gù tiān yī rùn zhī tiān qiǎo,
yù tàn qún píng nài yǔ pín。
yān shù dùi rén chóu mài mài,
mù shān sì wǒ lǎo chén chén。
gǎn shí mò sǎ huā qián lèi,
bù dào zhōng yuán zhǎng zhàn chén 。