王迈
王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。
《和林养正龟符惠诗》拼音标注
hé lín yǎng zhèng gūi fú hùi shī
diàn bì chéng wén bèi shí xíng,
yào sōu gěng lùn xiàn zhāo táng。
diǎn tóu zhǐ qiàn ráo sān hǎo,
qiáng xiàng xū zhāo shòu yī zhāng。
gěng gěng gǔ xīn zēng háng zāng。
máng máng sú yǎn xiào huāng táng。
dà guān yáng ròu fēi wú xiàn,
yī chóu lí gēng liè kě cháng 。