满江红(寿黄殿讲母·正月十四)

(宋代)王迈

明日元宵,蔼佳气、清凉金粟。人道是、史君寿母,宴瑶池曲。九十春来萱草茂,三千年后蟠桃熟。看鳌头、名字未多时,分符竹。熏宝篆,张银烛。佳庆事,人人祝。况平反阴德,在长生箓。最喜芸香怀玉燕,安排锦帐骑银鹿。待雕轩、文驷上堤沙,如天福。

王迈

王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

《满江红(寿黄殿讲母·正月十四)》拼音标注

mǎn jiāng hóng ( shòu huáng diàn jiǎng mǔ · zhèng yuè shí sì )
míng rì yuán xiāo,
ǎi jiā qì 、 qīng liáng jīn sù。
rén dào shì 、 shǐ jūn shòu mǔ,
yàn yáo chí qū。
jǐu shí chūn lái xuān cǎo mào,
sān qiān nián hòu pán táo shú。
kàn áo tóu 、 míng zì wèi duō shí,
fēn fú zhú。
xūn bǎo zhuàn,
zhāng yín zhú。
jiā qìng shì,
rén rén zhù。
kuàng píng fǎn yīn dé,
zài cháng shēng lù。
zùi xǐ yún xiāng huái yù yàn,
ān pái jǐn zhàng qí yín lù。
dài diāo xuān 、 wén sì shàng dī shā,
rú tiān fú。