贺新郎(寿右史·正月初七)

(宋代)王迈

曾侍螭头立。吐危言、婴鳞编虎,扶持熬极。谁炼精金铸刚卯,气节毅然镇国。肯顾恋、眼前官职。碧水丹山持翠节,这幅星、特为吾闽出。发义廪,无难色。
如今世道难扶植。直远他、温公德量,魏公风力。此事又关宗社福,仍系苍生休戚。且称寿、公生人日。炼得内丹成熟后,看河车、常运方瞳碧。五百岁,作良弼。

王迈

王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

《贺新郎(寿右史·正月初七)》拼音标注

hè xīn láng ( shòu yòu shǐ · zhèng yuè chū qī )
céng shì chī tóu lì。
tǔ wēi yán 、 yīng lín biān hǔ,
fú chí áo jí。
shúi liàn jīng jīn zhù gāng mǎo,
qì jié yì rán zhèn guó。
kěn gù liàn 、 yǎn qián guān zhí。
bì shǔi dān shān chí cùi jié,
zhè fú xīng 、 tè wèi wú mǐn chū。
fā yì lǐn,
wú nán sè。
rú jīn shì dào nán fú zhí。
zhí yuǎn tā 、 wēn gōng dé liàng,
wèi gōng fēng lì。
cǐ shì yòu guān zōng shè fú,
réng xì cāng shēng xīu qī。
qiě chēng shòu 、 gōng shēng rén rì。
liàn dé nèi dān chéng shú hòu,
kàn hé chē 、 cháng yùn fāng tóng bì。
wǔ bǎi sùi,
zuò liáng bì。