丁丑同蒋力父东归至城诗以别之

(宋代)王迈

发轫神皋愁热甚,解骖乡井得凉多,
半生相托左右手,一日同收甲乙科。
老我已锄年少习,期君共守岁寒柯。
荣华富贵邯郸枕,惟孝惟忠久不磨。

王迈

王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

《丁丑同蒋力父东归至城诗以别之》拼音标注

dīng chǒu tóng jiǎng lì fù dōng gūi zhì chéng shī yǐ bié zhī
fā rèn shén gāo chóu rè shén,
jiě cān xiāng jǐng dé liáng duō,
bàn shēng xiāng tuō zuǒ yòu shǒu,
yī rì tóng shōu jiǎ yǐ kē。
lǎo wǒ yǐ chú nián shǎo xí,
qī jūn gòng shǒu sùi hán kē。
róng huá fù gùi hán dān zhěn,
wéi xiào wéi zhōng jǐu bù mó 。