冬孟驾出亲享太庙连日雨是朝大霁都人云凡四

(宋代)王迈

玉宇瞳曨晓,琼京略绰寒。
紫衣千骑从,黄繖万人看。
日景新开霁,天颜賸有欢。
贺回春满殿,圣母喜加餐。

王迈

王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

《冬孟驾出亲享太庙连日雨是朝大霁都人云凡四》拼音标注

dōng mèng jià chū qīn xiǎng tài miào lián rì yǔ shì zhāo dà jì dū rén yún fán sì
yù yǔ tóng lóng xiǎo,
qióng jīng lvè chuò hán。
zǐ yī qiān qí cóng,
huáng sǎn wàn rén kàn。
rì jǐng xīn kāi jì,
tiān yán shèng yǒu huān。
hè húi chūn mǎn diàn,
shèng mǔ xǐ jiā cān 。