陈方大弟宠父将省侍潮阳以诗约别

(宋代)王迈

逆旅频连风雨床,归来踪迹两参商。
谁知缠隔路三舍,不似相从天一方。
壶山白认梅将雪,潮水黄知菊已霜。
便去也须留驿道,欲携斗酒话彷徨。

王迈

王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

陈方大弟宠父将省侍潮阳以诗约别》拼音标注

chén fāng dà dì chǒng fù jiāng shěng shì cháo yáng yǐ shī yuē bié
nì lv̌ pín lián fēng yǔ chuáng,
gūi lái zōng jī liǎng cān shāng。
shúi zhī chán gé lù sān shè,
bù sì xiāng cóng tiān yī fāng。
hú shān bái rèn méi jiāng xuě,
cháo shǔi huáng zhī jú yǐ shuāng。
biàn qù yě xū líu yì dào,
yù xié dǒu jǐu huà páng huáng 。