贺新郎·璎珞珠垂缕

(宋代)王迈

璎珞珠垂缕。看花冠、端容丽服,补陀岩主。只坐尘缘蹉一念,朱紫丛中得度。人世福、夫人兼五。银鹿诸孙来定省,对金屏、绣幕辉云母。人顶礼,柳行路。所居地名柳行。朝朝口诵琅函句。觉从来、寿人福善,老夭无误。消得天恩封福国,锦诰鸾翔凤舞。听来岁、日边佳语。上殿肩舆帘蹙绣,遣佳儿、扶掖天应许。笑陈媪,三题柱。有陈夫人者,

王迈

王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

《贺新郎·璎珞珠垂缕》拼音标注

hè xīn láng · yīng luò zhū chúi lv̌
yīng luò zhū chúi lv̌。
kàn huā guān 、 duān róng lì fú,
bǔ tuó yán zhǔ。
zhǐ zuò chén yuán cuō yī niàn,
zhū zǐ cóng zhōng dé dù。
rén shì fú 、 fū rén jiān wǔ。
yín lù zhū sūn lái dìng shěng,
dùi jīn píng 、 xìu mù hūi yún mǔ。
rén dǐng lǐ,
lǐu xíng lù。
suǒ jū dì míng lǐu xíng。
zhāo zhāo kǒu sòng láng hán jù。
jué cóng lái 、 shòu rén fú shàn,
lǎo yāo wú wù。
xiāo dé tiān ēn fēng fú guó,
jǐn gào luán xiáng fèng wǔ。
tīng lái sùi 、 rì biān jiā yǔ。
shàng diàn jiān yú lián cù xìu,
qiǎn jiā ér 、 fú yè tiān yìng xǔ。
xiào chén ǎo,
sān tí zhù。
yǒu chén fū rén zhě ,