题同年郭丞遯斋
(宋代)舒邦佐
傍人或不解,谓将抛尘缨。
著语竞挽或,轩翥九万程。
吾闻遯之象,山止而天行。
止如子綦木,行如亚夫兵。
养静以须动,渊嘿藏雷声。
乃识个中趣,非专隐遯情。
虽然遯六爻,四阳理分明。
虽有艮在内,二阴要研精。
尾厉苟不审,嘉肥何由亨。
艮斋谢夫子,江南老先生。
君斋虽名遯,三爻自艮萌。
南丰一瓣香,好请子细评。
再拜若有得,为语年弟兄。
舒邦佐
舒邦佐(1137—1214),字辅国,一字平叔,号双峰,靖安县城人。靖安舒氏第四世祖 隆兴府靖安(今属江西)人。宋绍兴六年(1136年)十二月初八出生,淳熙八年(1181年)中进士,先后任鄂州蒲圻、潭州善化主簿、衡州录事参军,嘉泰二年(1202年)授通直郎。宁宗嘉泰二年(一二○二)致仕。嘉定七年卒,年七十八。有《双峰猥稿》九卷传世。事见本集卷首《谱系》及《舒公墓志铭》。
《题同年郭丞遯斋》拼音标注
tí tóng nián guō chéng dùn zhāi
qīng jiāng zǐ guō zǐ,
zuò zhāi yǐ dùn míng。
bàng rén huò bù jiě,
wèi jiāng pāo chén yīng。
zhù yǔ jìng wǎn huò,
xuān zhù jǐu wàn chéng。
wú wén dùn zhī xiàng,
shān zhǐ ér tiān xíng。
zhǐ rú zǐ qí mù,
xíng rú yà fū bīng。
yǎng jìng yǐ xū dòng,
yuān hēi cáng léi shēng。
nǎi shì gè zhōng qù,
fēi zhuān yǐn dùn qíng。
sūi rán dùn lìu yáo,
sì yáng lǐ fēn míng。
sūi yǒu gèn zài nèi,
èr yīn yào yán jīng。
wěi lì gǒu bù shěn,
jiā féi hé yóu hēng。
gèn zhāi xiè fū zǐ,
jiāng nán lǎo xiān shēng。
jūn zhāi sūi míng dùn,
sān yáo zì gèn méng。
nán fēng yī bàn xiāng,
hǎo qǐng zǐ xì píng。
zài bài ruò yǒu dé,
wèi yǔ nián dì xiōng 。