雁荡灵岩

(宋代)包恢

展旗天柱立,宝印伏狮雄。
瀑喷千珠碎,窗开四牖空。
争奇排怪石,独秀出孤峰。
龙鼻泉流出,如何造物工。

包恢

包恢(1182-1268),字宏父,一字道夫,号宏斋,宋建昌南城(今属江西)人。刑部尚书。以廉吏,政绩显著著称,同时他也是文学批评家。

《雁荡灵岩》拼音标注

yàn dàng líng yán
zhǎn qí tiān zhù lì,
bǎo yìn fú shī xióng。
pù pēn qiān zhū sùi,
chuāng kāi sì yǒu kōng。
zhēng qí pái guài shí,
dú xìu chū gū fēng。
lóng bí quán líu chū,
rú hé zào wù gōng 。