书杨忠悯公张夫人疏
(清代)孙原湘
孙原湘
孙原湘(1760 ~1829)清代诗人。字子潇,一字长真,晚号心青,自署姑射仙人侍者,昭文(今江苏常熟)人。清嘉庆十年(1805年)进士。翰林院庶吉士,充武英殿协修。不久得疾返里不出,先后主持玉山、毓文、紫琅、娄东、游文等书院讲席,学生多有成就。他擅诗词,主张“性情为诗之主宰”。又工骈、散文,兼善书法,精画梅兰、水仙。诗文与同时期的王昙、舒位鼎足,并称“后三家”或“江左三君”。著有《天真阁集》。
《书杨忠悯公张夫人疏》拼音标注
shū yáng zhōng mǐn gōng zhāng fū rén shū
jí xiáng shàn shì níng yǒu cǐ,
fū zuò zhōng chén fù dài sǐ。
shì sūi wèi chéng zhì zé ěr,
yī shū huáng huáng bō xī shì。
tiān hé diào sǒu zǐ jí wēng,
shěn xiāng yè guān yì zàn gōng。
liǎo yuán zhī huǒ dǎo hǎi shǔi,
xiǎo ér hān wò dōng lóu dōng。
wén guǎn jiā,
wǔ guǎn jiā,
huáng jīn yù jué bù kěn shē。
zhào jiā ér,
yān jiā ér,
bái rì gǔi yù xíng qí sī。
chú wǒ yáng,
shā nán táng。
bǐ dí fāng,
shā tóng xiāng。
xià yǒu shā rén zǐ,
shàng shì hǎo shā huáng。
jiāo shān là là bù xiǎo shì,
shí zùi qiān lián èr wáng zì。
yī luán yǐ kùn kuàng bǎi luán,
fēng chūi jiā suǒ qīng chéng guān。
cuàn zhāng jīng wěi qǔ shàng zhǐ,
míng shā jiàn guān zì cǐ shǐ。
yáo zhāi yīng míng sì hǎi qīn,
shā rén fǎn kuài jiān rén xīn。
xìng yù zōu xú pī lì shǒu,
shè dǎo gāo shān shè péi lǒu。
kě lián yī zì bù chéng shí,
èr shí qī jī xīng sàn zǒu。
bù jiàn sū gāng xī nv̌ dài gùi xī,
liǎng jiā bù kùi zhōng chén qī。