孙原湘
孙原湘(1760 ~1829)清代诗人。字子潇,一字长真,晚号心青,自署姑射仙人侍者,昭文(今江苏常熟)人。清嘉庆十年(1805年)进士。翰林院庶吉士,充武英殿协修。不久得疾返里不出,先后主持玉山、毓文、紫琅、娄东、游文等书院讲席,学生多有成就。他擅诗词,主张“性情为诗之主宰”。又工骈、散文,兼善书法,精画梅兰、水仙。诗文与同时期的王昙、舒位鼎足,并称“后三家”或“江左三君”。著有《天真阁集》。
《题扇 其二》拼音标注
tí shàn qí èr
péng shān chù chù yuè qī mí,
mèng jué líu yīng qià qià tí。
dù mù kàn huā céng yǒu yuē,
dōng láng yín cǎo bàn wú tí。
sù yuán zùi xǐ lán wèi zì,
huān xù cóng pīn xù zuò ní。
huàn qǔ dìng qíng tuán shàn zǐ,
chūn fēng cháng sì yù xiān xié。