灵山观金灯

(宋代)吴龙翰

嵯峨灵金山,峭壁偕天长。
巑屼万苍翠,无复敢颉颃。
登临劳远万,久羁尘俗韁。
天风送筇屐,此愿今一偿。
所喜侍老亲,贔屭升崇冈。
琪树蔼柔丝,瑶草超群芳。
松声入幽怀,妙乐非笙簧。
好鸟相劝酬,醉我林中觞。
我吟游仙诗,客和招隐章。
起舞沸欢笑,人影乱夕阳。
何妨阿堵女,山北敞虚堂。
石池閟甘泉,瓦炉腾妙香。
昔言山有灵,金灯夜呈祥。
信哉华严经,佛眉施白光。
澄公有妙力,一笑通禅房。
讵知山石间,而有金光藏。
崦嵫下朱景,山气相激扬。
若以色见佛,于法参与商。
我生事迂阔,咄咄颠复狂。
读书猎千古,浩气凌八荒。
乃欲落须发,掬水曹溪傍。
吹以无孔笛,倒骑牛一场。
手击混沌开,有此硬脊梁。
指点生死根,棒喝行诸方。

吴龙翰

吴龙翰(1229—?)字式贤,号古梅,歙县人。生卒年均不详,约宋度宗成淳中前后在世。师方岳,咸淳中贡于乡,以荐授编校国史院实录。咸淳四年(1268)十月与鲍云龙、宋复一等三人,自带干粮,费时三天,涉足丹崖,登上了黄山莲花峰峰顶,并写下《黄山纪游》。吴龙翰所著《黄山纪游》,为现存最早游莲花峰的文字。德祐二年(1276)乡校请充教授,寻弃去。家有老梅,因以古梅为号。尝为之赋。龙翰著有《古梅吟叶》六卷,《四库总目》传于世。

《灵山观金灯》拼音标注

líng shān guān jīn dēng
cuó é líng jīn shān,
qiào bì xié tiān cháng。
cuán wù wàn cāng cùi,
wú fù gǎn jié háng。
dēng lín láo yuǎn wàn,
jǐu jī chén sú jiāng。
tiān fēng sòng qióng jī,
cǐ yuàn jīn yī cháng。
suǒ xǐ shì lǎo qīn,
bì xì shēng chóng gāng。
qí shù ǎi róu sī,
yáo cǎo chāo qún fāng。
sōng shēng rù yōu huái,
miào lè fēi shēng huáng。
hǎo niǎo xiāng quàn chóu,
zùi wǒ lín zhōng shāng。
wǒ yín yóu xiān shī,
kè hé zhāo yǐn zhāng。
qǐ wǔ fèi huān xiào,
rén yǐng luàn xī yáng。
hé fáng ā dǔ nv̌,
shān běi chǎng xū táng。
shí chí bì gān quán,
wǎ lú téng miào xiāng。
xī yán shān yǒu líng,
jīn dēng yè chéng xiáng。
xìn zāi huá yán jīng,
fó méi shī bái guāng。
chéng gōng yǒu miào lì,
yī xiào tōng shàn fáng。
jù zhī shān shí jiān,
ér yǒu jīn guāng cáng。
yān zī xià zhū jǐng,
shān qì xiāng jī yáng。
ruò yǐ sè jiàn fó,
yú fǎ cān yǔ shāng。
wǒ shēng shì yū kuò,
duō duō diān fù kuáng。
dú shū liè qiān gǔ,
hào qì líng bā huāng。
nǎi yù luò xū fā,
jú shǔi cáo xī bàng。
chūi yǐ wú kǒng dí,
dǎo qí níu yī cháng。
shǒu jí hùn dùn kāi,
yǒu cǐ yìng jí liáng。
zhǐ diǎn shēng sǐ gēn,
bàng hē xíng zhū fāng 。