满江红 病中呈诸友

(元代)刘敏中

昼景清和,南风扇、葛衣未试。知又是、梅黄时候,麦秋天气。宝鸭旋薰香篆小,绿阴生寂重门闭。有画梁双燕伴人愁,知人意。萤窗苦,貂蝉贵。穷与达,心如醉。个月来多病,不禁憔悴。讳疲怎谩衣带缓,怯眠却把窗儿倚。问阿谁、心绪正如今,还如此。

刘敏中

刘敏中(1243~1318) 元代文学家,字端甫,山东省济南市章丘市人。自幼卓异不凡,曾任中书掾、兵部主事、监察御史等职,因弹劾秉政的桑哥,辞职归乡。后又入为御史、御史都事、翰林直学士,兼国子祭洒、翰林学士承旨等,还曾宣抚辽东山北,拜河南行省参政等。刘敏中一生为官清正,以时事为忧。敢于对贵□横暴绳之以法,并上疏指陈时弊。仕世祖、成宗、武宗三朝,多为监察官,受到皇帝的嘉纳。

《满江红 病中呈诸友》拼音标注

mǎn jiāng hóng bìng zhōng chéng zhū yǒu
zhòu jǐng qīng hé,
nán fēng shàn 、 gé yī wèi shì。
zhī yòu shì 、 méi huáng shí hòu,
mài qīu tiān qì。
bǎo yā xuán xūn xiāng zhuàn xiǎo,
lv̀ yīn shēng jì zhòng mén bì。
yǒu huà liáng shuāng yàn bàn rén chóu,
zhī rén yì。
yíng chuāng kǔ,
diāo chán gùi。
qióng yǔ dá,
xīn rú zùi。
gè yuè lái duō bìng,
bù jìn qiáo cùi。
hùi pí zěn mán yī dài huǎn,
qiè mián què bǎ chuāng ér yǐ。
wèn ā shúi 、 xīn xù zhèng rú jīn,
huán rú cǐ 。