满庭芳 二舅魏知房戍沂州 见示此词 因次

(元代)刘敏中

鞍马雄豪,绅驰骤,几年都付寻常。边城岁晚,莲幕锦生光。得意尊前一笑,遐冲具威凛秋霜。人谁似,胸怀豁落,温雅更文章。从军真乐事,功名那问,故国他乡。笑熊非渭水,龙卧南阳。从此鹏程高举,快天风万里无妨。回首怅,穷途狂客,摇荡叹行藏。

刘敏中

刘敏中(1243~1318) 元代文学家,字端甫,山东省济南市章丘市人。自幼卓异不凡,曾任中书掾、兵部主事、监察御史等职,因弹劾秉政的桑哥,辞职归乡。后又入为御史、御史都事、翰林直学士,兼国子祭洒、翰林学士承旨等,还曾宣抚辽东山北,拜河南行省参政等。刘敏中一生为官清正,以时事为忧。敢于对贵□横暴绳之以法,并上疏指陈时弊。仕世祖、成宗、武宗三朝,多为监察官,受到皇帝的嘉纳。

《满庭芳 二舅魏知房戍沂州,见示此词,因次》拼音标注

mǎn tíng fāng èr jìu wèi zhī fáng shù yí zhōu,jiàn shì cǐ cí,yīn cì
ān mǎ xióng háo,
shēn chí zòu,
jī nián dū fù xún cháng。
biān chéng sùi wǎn,
lián mù jǐn shēng guāng。
dé yì zūn qián yī xiào,
xiá chōng jù wēi lǐn qīu shuāng。
rén shúi sì,
xiōng huái huō luò,
wēn yǎ gèng wén zhāng。
cóng jūn zhēn lè shì,
gōng míng nà wèn,
gù guó tā xiāng。
xiào xióng fēi wèi shǔi,
lóng wò nán yáng。
cóng cǐ péng chéng gāo jǔ,
kuài tiān fēng wàn lǐ wú fáng。
húi shǒu chàng,
qióng tú kuáng kè,
yáo dàng tàn xíng cáng 。