木兰花慢 适得醉经乐章 读未竟而彦博尚书

(元代)刘敏中

呈醉经,一谢彦博待ㄅ撑暮境,道比旧、不争多。奈白日难留,丹心易感,绿发全皤。行乐外,浑一梦,忆黄公垆下几回过。振策千峰绝顶,濯缨万里长河。红尘世事费磋磨。人海驾洪波。怅学古无成,于今何补,谩尔磋跎。闲揽镜,还独笑,甚苍颜一皱不曾酡。忽报鸣鞭送酒,开轩自洗空螺。

刘敏中

刘敏中(1243~1318) 元代文学家,字端甫,山东省济南市章丘市人。自幼卓异不凡,曾任中书掾、兵部主事、监察御史等职,因弹劾秉政的桑哥,辞职归乡。后又入为御史、御史都事、翰林直学士,兼国子祭洒、翰林学士承旨等,还曾宣抚辽东山北,拜河南行省参政等。刘敏中一生为官清正,以时事为忧。敢于对贵□横暴绳之以法,并上疏指陈时弊。仕世祖、成宗、武宗三朝,多为监察官,受到皇帝的嘉纳。

《木兰花慢 适得醉经乐章,读未竟而彦博尚书》拼音标注

mù lán huā màn shì dé zùi jīng lè zhāng,dú wèi jìng ér yàn bó shàng shū
chéng zùi jīng,
yī xiè yàn bó dài ㄅ chēng mù jìng,
dào bǐ jìu 、 bù zhēng duō。
nài bái rì nán líu,
dān xīn yì gǎn,
lv̀ fā quán pó。
xíng lè wài,
hún yī mèng,
yì huáng gōng lú xià jī húi guò。
zhèn cè qiān fēng jué dǐng,
zhuó yīng wàn lǐ cháng hé。
hóng chén shì shì fèi cuō mó。
rén hǎi jià hóng bō。
chàng xué gǔ wú chéng,
yú jīn hé bǔ,
mán ěr cuō tuó。
xián lǎn jìng,
huán dú xiào,
shén cāng yán yī zhòu bù céng tuó。
hū bào míng biān sòng jǐu,
kāi xuān zì xǐ kōng luó 。