沁园春 次前韵

(元代)刘敏中

别后何如,两鬓全霜,寸心尚丹。但酒肠萧瑟,常因病窄,诗怀寥落,强为秋宽。无补公家,坐縻廪粟,自笑闲身也属宫。思君甚,只梦魂夜夜,水阻云艰。人才自古良难。问谁在、曹刘沉谢间。想羊公石畔,临风把酒,习家池上,待月凭阑。黄绢飞来,青灯无寐,盥手薰香百过看。还知否,怕中年丝竹,难久东山。

刘敏中

刘敏中(1243~1318) 元代文学家,字端甫,山东省济南市章丘市人。自幼卓异不凡,曾任中书掾、兵部主事、监察御史等职,因弹劾秉政的桑哥,辞职归乡。后又入为御史、御史都事、翰林直学士,兼国子祭洒、翰林学士承旨等,还曾宣抚辽东山北,拜河南行省参政等。刘敏中一生为官清正,以时事为忧。敢于对贵□横暴绳之以法,并上疏指陈时弊。仕世祖、成宗、武宗三朝,多为监察官,受到皇帝的嘉纳。

《沁园春 次前韵》拼音标注

qìn yuán chūn cì qián yùn
bié hòu hé rú,
liǎng bìn quán shuāng,
cùn xīn shàng dān。
dàn jǐu cháng xiāo sè,
cháng yīn bìng zhǎi,
shī huái liáo luò,
qiáng wèi qīu kuān。
wú bǔ gōng jiā,
zuò mí lǐn sù,
zì xiào xián shēn yě shǔ gōng。
sī jūn shén,
zhǐ mèng hún yè yè,
shǔi zǔ yún jiān。
rén cái zì gǔ liáng nán。
wèn shúi zài 、 cáo líu chén xiè jiān。
xiǎng yáng gōng shí pàn,
lín fēng bǎ jǐu,
xí jiā chí shàng,
dài yuè píng lán。
huáng juàn fēi lái,
qīng dēng wú mèi,
guàn shǒu xūn xiāng bǎi guò kàn。
huán zhī fǒu,
pà zhōng nián sī zhú,
nán jǐu dōng shān 。