李吕
李吕(1122—1198)生于宋徽宗宣和四年,卒于宁宗庆元四年,年七十七岁。端庄自重,记诵过人。年四十,即弃科举。好治易,尤留意通鉴。教人循循善诱,常聚族百人,昕夕击鼓,聚众致礼享堂,不以寒暑废。吕著有《澹轩集》十五卷,《国史经籍志》传于世。
《送陈尉别二首》拼音标注
sòng chén wèi bié èr shǒu
shì lì shúi yún bǎi liáo dǐ,
cháng cái yuán shì wàn fū xióng。
zhūi dāo lǒng duàn yān néng jiào,
jīng wèi qū fū dú zhì gōng。
gù wǒ měi cán tiān xià zhuó,
rǔ jūn jiàn xǔ gǔ rén fēng。
míng nián huán yì péng hāo jìng,
shēn zài yíng zhōu yǔ lù zhōng 。