游青玉峡
(宋代)李吕
双剑插银潢,飞下作惊瀑。
奔流两山间,峡石峙青玉。
大声殷其雷,余响乱琴筑。
澄泓神龙居,秽浊不敢触。
派别入危亭,湍激如转毂。
亭前石磴斜,快泻皱明縠。
我来濯尘缨,一览骇心目。
雾罩香炉峰,龟鹤舞见腹。
山尖应更好,恨不骑黄鹄。
老坡五字句,敛袵三敬读。
是翁久已仟,鲲鲸随绝足。
犹有出尘语,与世作轨躅。
援笔记姓名,良惭学貂续。
奔流两山间,峡石峙青玉。
大声殷其雷,余响乱琴筑。
澄泓神龙居,秽浊不敢触。
派别入危亭,湍激如转毂。
亭前石磴斜,快泻皱明縠。
我来濯尘缨,一览骇心目。
雾罩香炉峰,龟鹤舞见腹。
山尖应更好,恨不骑黄鹄。
老坡五字句,敛袵三敬读。
是翁久已仟,鲲鲸随绝足。
犹有出尘语,与世作轨躅。
援笔记姓名,良惭学貂续。
李吕
李吕(1122—1198)生于宋徽宗宣和四年,卒于宁宗庆元四年,年七十七岁。端庄自重,记诵过人。年四十,即弃科举。好治易,尤留意通鉴。教人循循善诱,常聚族百人,昕夕击鼓,聚众致礼享堂,不以寒暑废。吕著有《澹轩集》十五卷,《国史经籍志》传于世。
《游青玉峡》拼音标注
yóu qīng yù xiá
shuāng jiàn chā yín huáng,
fēi xià zuò liáng pù。
bēn líu liǎng shān jiān,
xiá shí zhì qīng yù。
dà shēng yīn qí léi,
yú xiǎng luàn qín zhú。
chéng hóng shén lóng jū,
hùi zhuó bù gǎn hóng。
pài bié rù wēi tíng,
tuān jī rú zhuǎn gǔ。
tíng qián shí dèng xié,
kuài xiè zhòu míng hú。
wǒ lái zhuó chén yīng,
yī lǎn hài xīn mù。
wù zhào xiāng lú fēng,
gūi hè wǔ jiàn fù。
shān jiān yìng gèng hǎo,
hèn bù qí huáng hú。
lǎo pō wǔ zì jù,
liàn rèn sān jìng dú。
shì wēng jǐu yǐ qiān,
kūn jīng súi jué zú。
yóu yǒu chū chén yǔ,
yǔ shì zuò gǔi zhú。
yuán bǐ jì xìng míng,
liáng cán xué diāo xù 。