李吕
李吕(1122—1198)生于宋徽宗宣和四年,卒于宁宗庆元四年,年七十七岁。端庄自重,记诵过人。年四十,即弃科举。好治易,尤留意通鉴。教人循循善诱,常聚族百人,昕夕击鼓,聚众致礼享堂,不以寒暑废。吕著有《澹轩集》十五卷,《国史经籍志》传于世。
《调笑令》拼音标注
diào xiào lìng
jiào zùi lǐ shēn。
xiǎo méi pò è jiāo nán sì。
xǐ sè zhù rén chūi bù qǐ。
mò jiāng yǔ shàn yǎn míng bō,
yàn yàn guāng fēng shēng yǎn wěi yǎn wěi。
jì shēn yì。
yī diǎn lán gāo hóng pò rǔi。
diàn wō qiǎn qiǎn shuāng hén mèi。
bèi miàn yín chuáng xié yǐ。
zhú huā xiān bào jīn xiāo xǐ。
guǎn dìng zhī rén xīn lǐ。