李吕
李吕(1122—1198)生于宋徽宗宣和四年,卒于宁宗庆元四年,年七十七岁。端庄自重,记诵过人。年四十,即弃科举。好治易,尤留意通鉴。教人循循善诱,常聚族百人,昕夕击鼓,聚众致礼享堂,不以寒暑废。吕著有《澹轩集》十五卷,《国史经籍志》传于世。
《青玉案·参横月落闻街鼓》拼音标注
qīng yù àn · cān héng yuè luò wén jiē gǔ
cān héng yuè luò wén jiē gǔ。
zhǐ yáng lǐu 、 tiān biān lù。
lěng dàn lí huā tí yù zhù。
wǔ yún zhī jiǎn,
bā huā zhuān yǐng,
wěn shàng áo tóu qù。
chūi xiāo tái lěng qín yún mù。
yù lè sī fēng nòng jiāo bù。
sì yàn fēng qián píng chǐ sù。
bì chén xiāng jiǎn,
qǐ chuāng fēng jìng,
jì dé tí shī chù 。
- 上一篇:已亥出南康宫伯称以诗赠行次韵三首
- 下一篇:调笑令·含怨