李吕
李吕(1122—1198)生于宋徽宗宣和四年,卒于宁宗庆元四年,年七十七岁。端庄自重,记诵过人。年四十,即弃科举。好治易,尤留意通鉴。教人循循善诱,常聚族百人,昕夕击鼓,聚众致礼享堂,不以寒暑废。吕著有《澹轩集》十五卷,《国史经籍志》传于世。
《象之晚坐有感次韵》拼音标注
xiàng zhī wǎn zuò yǒu gǎn cì yùn
zhàng fū bù zuò sòng yù bēi,
zhēn zhòng táo qián jú yī zhī。
jì ào běi chuāng yuán dǐ shì,
zhǐ yìng zhēn qù shǎo rén zhī 。