李吕
李吕(1122—1198)生于宋徽宗宣和四年,卒于宁宗庆元四年,年七十七岁。端庄自重,记诵过人。年四十,即弃科举。好治易,尤留意通鉴。教人循循善诱,常聚族百人,昕夕击鼓,聚众致礼享堂,不以寒暑废。吕著有《澹轩集》十五卷,《国史经籍志》传于世。
《陪晦翁游玉涧》拼音标注
péi hùi wēng yóu yù jiàn
yè qín xiǎng kōng shān,
lín líu shǔi fāng zhé。
lǎo xiān hé chù lái,
xīn shǎng gòng qīng jué。
bù zhī lú tóng jiā,
huán yǒu xǔ fēng yuè 。