读太白集

(宋代)李吕

吾宗老太白,俊逸自幼年。
学成喜任侠,长剑辞三川。
无心驯鸟雀,急义散金钱。
曳裾半天下,所至惊四筵。
竺阵扫强敌,诗情快涌泉。
一朝见贺监。荐鹗君王前。
金马得供奉,酒徒同醉眠。
从驾方连召,扶头得十篇。
奴视高力士,风期鲁仲连。
青蝇工点玉,锦袍棹回船。
自谓天地臣,浪称平地仙。
志大虽难揜,身危幸保全。
江陵欲难作,彭泽见几先。
仍喜宫祠句,浑如讽谏篇。
至今读青史,终始无间然。

李吕

李吕(1122—1198)生于宋徽宗宣和四年,卒于宁宗庆元四年,年七十七岁。端庄自重,记诵过人。年四十,即弃科举。好治易,尤留意通鉴。教人循循善诱,常聚族百人,昕夕击鼓,聚众致礼享堂,不以寒暑废。吕著有《澹轩集》十五卷,《国史经籍志》传于世。

《读太白集》拼音标注

dú tài bái jí
wú zōng lǎo tài bái,
jùn yì zì yòu nián。
xué chéng xǐ rèn xiá,
cháng jiàn cí sān chuān。
wú xīn xún niǎo què,
jí yì sàn jīn qián。
yè jū bàn tiān xià,
suǒ zhì liáng sì yán。
zhú zhèn sǎo qiáng dí,
shī qíng kuài yǒng quán。
yī zhāo jiàn hè jiān。
jiàn è jūn wáng qián。
jīn mǎ dé gōng fèng,
jǐu tú tóng zùi mián。
cóng jià fāng lián zhào,
fú tóu dé shí piān。
nú shì gāo lì shì,
fēng qī lǔ zhòng lián。
qīng yíng gōng diǎn yù,
jǐn páo zhuō húi chuán。
zì wèi tiān dì chén,
làng chēng píng dì xiān。
zhì dà sūi nán yǎn,
shēn wēi xìng bǎo quán。
jiāng líng yù nán zuò,
péng zé jiàn jī xiān。
réng xǐ gōng cí jù,
hún rú fēng jiàn piān。
zhì jīn dú qīng shǐ,
zhōng shǐ wú jiān rán 。