逢索员外话旧
(明代)李昌祺
相见仍青盻,相悲总白颠。功名怜蹭蹬,患难喜生全。
小市三楹屋,荒村数亩田。南交同宦者,若个在林泉。
李昌祺
李昌祺(1376~1452)明代小说家。名祯,字昌祺、一字维卿,以字行世,号侨庵、白衣山人、运甓居士,庐陵(今江西吉安)人。永乐二年进士,官至广西布政使,为官清厉刚正,救灾恤贫,官声甚好。且才华富赡,学识渊博,诗集有《运甓漫稿》,又仿瞿佑《剪灯新话》作《剪灯余话》。
《逢索员外话旧》拼音标注
féng suǒ yuán wài huà jìu
xiāng jiàn réng qīng xì,
xiāng bēi zǒng bái diān。
gōng míng lián cèng dèng,
huàn nán xǐ shēng quán。
xiǎo shì sān yíng wū,
huāng cūn shù mǔ tián。
nán jiāo tóng huàn zhě,
ruò gè zài lín quán。