题石廉使所藏墨梅

(明代)李昌祺

飞雪送臈尽,孤根得春先。如何一图里,见此双清妍。

冰资玉质神仙格,谁运天机描貌得。冉冉寒香似可闻,疏疏冷蕊疑堪摘。

封柯积干冻未消,五出六出皆琼瑶。傍开正吐总绝似,历岁经时浑不凋。

何用巡檐索花笑,横幅高悬恣瞻眺。酷好原欣节操同,深藏颇惜临摹妙。

道傍人暍困尘埃,画就终非疗渴材。别有真梅着佳实,明年调鼎待公来。

李昌祺

李昌祺(1376~1452)明代小说家。名祯,字昌祺、一字维卿,以字行世,号侨庵、白衣山人、运甓居士,庐陵(今江西吉安)人。永乐二年进士,官至广西布政使,为官清厉刚正,救灾恤贫,官声甚好。且才华富赡,学识渊博,诗集有《运甓漫稿》,又仿瞿佑《剪灯新话》作《剪灯余话》。

《题石廉使所藏墨梅》拼音标注

tí shí lián shǐ suǒ cáng mò méi
fēi xuě sòng là jǐn,
gū gēn dé chūn xiān。
rú hé yī tú lǐ,
jiàn cǐ shuāng qīng yán。
bīng zī yù zhí shén xiān gé,
shúi yùn tiān jī miáo mào dé。
rǎn rǎn hán xiāng sì kě wén,
shū shū lěng rǔi yí kān zhāi。
fēng kē jī gān dòng wèi xiāo,
wǔ chū lìu chū jiē qióng yáo。
bàng kāi zhèng tǔ zǒng jué sì,
lì sùi jīng shí hún bù diāo。
hé yòng xún yán suǒ huā xiào,
héng fú gāo xuán zì zhān tiào。
kù hǎo yuán xīn jié cāo tóng,
shēn cáng pǒ xī lín mó miào。
dào bàng rén hè kùn chén āi,
huà jìu zhōng fēi liáo kě cái。
bié yǒu zhēn méi zháo jiā shí,
míng nián diào dǐng dài gōng lái。