李昌祺
李昌祺(1376~1452)明代小说家。名祯,字昌祺、一字维卿,以字行世,号侨庵、白衣山人、运甓居士,庐陵(今江西吉安)人。永乐二年进士,官至广西布政使,为官清厉刚正,救灾恤贫,官声甚好。且才华富赡,学识渊博,诗集有《运甓漫稿》,又仿瞿佑《剪灯新话》作《剪灯余话》。
《峡山寺》拼音标注
xiá shān sì
xiá shān qí chù fēi lái sì,
mén fǔ chéng jiāng luò mù biān。
yuán jiě fù shī bēi wǎng shì,
sōng néng tuō mèng bǎo yú nián。
tán huā bèi yè gāo sēng tà,
zhàng yǔ mán yān guò kè chuán。
ān dé cǐ shēn wú xì lèi,
pú tuán gòng zuò yuè kōng quán。