赠太常张丞山水图十三首 其五
(明代)李昌祺
白石苍苔一径通,轩窗凉逗煮茶风。时时吹落林花片,满地深红间浅红。
李昌祺
李昌祺(1376~1452)明代小说家。名祯,字昌祺、一字维卿,以字行世,号侨庵、白衣山人、运甓居士,庐陵(今江西吉安)人。永乐二年进士,官至广西布政使,为官清厉刚正,救灾恤贫,官声甚好。且才华富赡,学识渊博,诗集有《运甓漫稿》,又仿瞿佑《剪灯新话》作《剪灯余话》。
《赠太常张丞山水图十三首 其五》拼音标注
zèng tài cháng zhāng chéng shān shǔi tú shí sān shǒu qí wǔ
bái shí cāng tái yī jìng tōng,
xuān chuāng liáng dòu zhǔ chá fēng。
shí shí chūi luò lín huā piàn,
mǎn dì shēn hóng jiān qiǎn hóng。