送人还文江二首 其二

(明代)李昌祺

帝城相见总相怜,忘却飘蓬谪宦边。官舍萧条秋雨里,乡音历落夜灯前。

数株衰柳门常掩,几杵残钟客未眠。惟有多情天上月,清光迟尔到家圆。

李昌祺

李昌祺(1376~1452)明代小说家。名祯,字昌祺、一字维卿,以字行世,号侨庵、白衣山人、运甓居士,庐陵(今江西吉安)人。永乐二年进士,官至广西布政使,为官清厉刚正,救灾恤贫,官声甚好。且才华富赡,学识渊博,诗集有《运甓漫稿》,又仿瞿佑《剪灯新话》作《剪灯余话》。

《送人还文江二首 其二》拼音标注

sòng rén huán wén jiāng èr shǒu qí èr
dì chéng xiāng jiàn zǒng xiāng lián,
wàng què piāo péng zhé huàn biān。
guān shè xiāo tiáo qīu yǔ lǐ,
xiāng yīn lì luò yè dēng qián。
shù zhū shuāi lǐu mén cháng yǎn,
jī chǔ cán zhōng kè wèi mián。
wéi yǒu duō qíng tiān shàng yuè,
qīng guāng chí ěr dào jiā yuán。