送艾秀才还文江三首 其二

(明代)李昌祺

疏疏芦苇野鸥飞,远水茫茫一掉归。雨过山田收早稻,凉生客舍感秋衣。

江村露冷蛩声急,楚泽天清雁影微。白发难兄如见问,为言空忆故山薇。

李昌祺

李昌祺(1376~1452)明代小说家。名祯,字昌祺、一字维卿,以字行世,号侨庵、白衣山人、运甓居士,庐陵(今江西吉安)人。永乐二年进士,官至广西布政使,为官清厉刚正,救灾恤贫,官声甚好。且才华富赡,学识渊博,诗集有《运甓漫稿》,又仿瞿佑《剪灯新话》作《剪灯余话》。

《送艾秀才还文江三首 其二》拼音标注

sòng ài xìu cái huán wén jiāng sān shǒu qí èr
shū shū lú wěi yě ōu fēi,
yuǎn shǔi máng máng yī diào gūi。
yǔ guò shān tián shōu zǎo dào,
liáng shēng kè shè gǎn qīu yī。
jiāng cūn lù lěng qióng shēng jí,
chǔ zé tiān qīng yàn yǐng wēi。
bái fā nán xiōng rú jiàn wèn,
wèi yán kōng yì gù shān wéi。