太庙孟秋时享同陆员外斋宿

(明代)李昌祺

槐露滴新秋,斋房夜色幽。罢琴期月上,捲幔见星流。

池冷菰蒲静,窗寒竹树稠。清宵容易尽,香茗且淹留。

李昌祺

李昌祺(1376~1452)明代小说家。名祯,字昌祺、一字维卿,以字行世,号侨庵、白衣山人、运甓居士,庐陵(今江西吉安)人。永乐二年进士,官至广西布政使,为官清厉刚正,救灾恤贫,官声甚好。且才华富赡,学识渊博,诗集有《运甓漫稿》,又仿瞿佑《剪灯新话》作《剪灯余话》。

《太庙孟秋时享同陆员外斋宿》拼音标注

tài miào mèng qīu shí xiǎng tóng lù yuán wài zhāi sù
huái lù dī xīn qīu,
zhāi fáng yè sè yōu。
bà qín qī yuè shàng,
juǎn màn jiàn xīng líu。
chí lěng gū pú jìng,
chuāng hán zhú shù chóu。
qīng xiāo róng yì jǐn,
xiāng míng qiě yān líu。