皇雅十首 其四 宪古

(宋代)尹洙

帝怀永图,治古是宪。四方守臣,惟屏惟翰。在昔艰难,弗惠训典。

惟都连城,高牙以建。有土有民,肆乃征缮。以息以容,终焉叛涣。

凡今帅臣,狃厥闻见。匪革乱原,曷清多难。

帝告庶邦,式是典彝。元侯显父,戚臣宗支。正乃封圻,予一人是毗。

凡曰附城,罔尔俾之。畜兵厚赋,靡尔得私。毋凶而国,作福作威。

天子有命,畴敢不祗。子孙承承,唯万世规。

尹洙

尹洙(1001~1047年),字师鲁,河南府洛阳(今河南洛阳市)人。北宋时期大臣、散文家。天圣二年,考中进士,授正平主簿,迁河南户曹,选为馆阁校勘,迁太子中允。交好范仲淹,累贬经略判官。后期,迁右司谏、渭州知州、兼领泾原路经略公事,因事再贬均州酒税。庆历七年,去世,私谥河南先生。提倡古文运动,著有《河南先生文集》、《五代春秋》等传于世。

《皇雅十首 其四 宪古》拼音标注

huáng yǎ shí shǒu qí sì xiàn gǔ
dì huái yǒng tú,
zhì gǔ shì xiàn。
sì fāng shǒu chén,
wéi píng wéi hàn。
zài xī jiān nán,
fú hùi xùn diǎn。
wéi dū lián chéng,
gāo yá yǐ jiàn。
yǒu tǔ yǒu mín,
sì nǎi zhēng shàn。
yǐ xī yǐ róng,
zhōng yān pàn huàn。
fán jīn shuài chén,
nǐu jué wén jiàn。
fěi gé luàn yuán,
hé qīng duō nán。
dì gào shù bāng,
shì shì diǎn yí。
yuán hóu xiǎn fù,
qī chén zōng zhī。
zhèng nǎi fēng qí,
yú yī rén shì pí。
fán yuē fù chéng,
wǎng ěr bǐ zhī。
chù bīng hòu fù,
mǐ ěr dé sī。
wú xiōng ér guó,
zuò fú zuò wēi。
tiān zǐ yǒu mìng,
chóu gǎn bù zhī。
zǐ sūn chéng chéng,
wéi wàn shì gūi。