次韵沈漕使寄和碧云亭之作

(宋代)吴芾

衰年厌尘劳,久念作净观。奉祠还故山,阅岁更过半。

草草结茅庐,虽无轮与奂。水作绿罗衣,山为青玉案。

自足了馀生,岂谓浮名绊。牵从江上来,去国同王粲

既与猿鹤疏,还惊鸥鹭散。公馀坐危亭,四顾云影乱。

新诗忽鼎来,累日饱吟玩。洗我胸中尘,宛如睹清盼。

信知隐侯家,句法有成算。方今苦乏材,当馈屡兴叹。

如公人物英,宁久从远宦。会见御追风,起自长淮畔。

吴芾

吴芾(1104—1183),字明可,号湖山居士,浙江台州府人(现今浙江省台州市仙居县田市吴桥村)人。绍兴二年(1132)进士,官秘书正字,因揭露秦桧卖国专权被罢官。后任监察御史,上疏宋高宗自爱自强、励精图治。

《次韵沈漕使寄和碧云亭之作》拼音标注

cì yùn shěn cáo shǐ jì hé bì yún tíng zhī zuò
shuāi nián yàn chén láo,
jǐu niàn zuò jìng guān。
fèng cí huán gù shān,
yuè sùi gèng guò bàn。
cǎo cǎo jié máo lú,
sūi wú lún yǔ huàn。
shǔi zuò lv̀ luō yī,
shān wèi qīng yù àn。
zì zú le yú shēng,
qǐ wèi fú míng bàn。
qiān cóng jiāng shàng lái,
qù guó tóng wáng càn。
jì yǔ yuán hè shū,
huán liáng ōu lù sàn。
gōng yú zuò wēi tíng,
sì gù yún yǐng luàn。
xīn shī hū dǐng lái,
lèi rì bǎo yín wán。
xǐ wǒ xiōng zhōng chén,
wǎn rú dǔ qīng pàn。
xìn zhī yǐn hóu jiā,
jù fǎ yǒu chéng suàn。
fāng jīn kǔ fá cái,
dāng kùi lv̌ xīng tàn。
rú gōng rén wù yīng,
níng jǐu cóng yuǎn huàn。
hùi jiàn yù zhūi fēng,
qǐ zì cháng huái pàn。