夜与疏山清公对语因设果供戏成长句

(宋代)韩驹

落叶屑窣鸣风廊,四无人声夜未央。道人过我谈真常,客舍有底相迎将。

竹炉篝火曲木床,乌桕为烛枫脂香。青梨累累饤坐光,黄甘十子近著霜。

醯梅蜜杏经年藏,红糁缀枝加柘浆。莼藕藷芋蘘荷姜,堆盘满桉次第尝。

忆初见翁修水旁,转头八十须眉苍。尔时尊宿略丧亡,屹如枞桧老不僵。

而我昔漫参朝行,十年投闲坐老狂。人生一梦炊黄粱,诸法本闲人自忙。

况今世故甚扰攘,与翁幸憩菩提坊。夜阑一酌馀甘汤,他年此乐不可忘。

韩驹

韩驹(1080~1135)北宋末南宋初江西诗派诗人,诗论家。字子苍,号牟阳,学者称他陵阳先生。陵阳仙井(治今四川仁寿)人。少时以诗为苏辙所赏。徽宗政和初,召试舍人院,赐进士出身,除秘书省正字,因被指为苏轼之党谪降,后复召为著作郎,校正御前文籍。宣和五年(1123)除秘书少监,六年,迁中书舍人兼修国史。高宗立,知江州。绍兴五年(1135)卒。写诗讲究韵律,锤字炼句,追求来历典故,写有一些反映现实生活的佳作,有《陵阳集》四卷,今存。

《夜与疏山清公对语因设果供戏成长句》拼音标注

yè yǔ shū shān qīng gōng dùi yǔ yīn shè guǒ gōng xì chéng cháng jù
luò yè xiè sù míng fēng láng,
sì wú rén shēng yè wèi yāng。
dào rén guò wǒ tán zhēn cháng,
kè shè yǒu dǐ xiāng yíng jiāng。
zhú lú gōu huǒ qū mù chuáng,
wū jìu wèi zhú fēng zhī xiāng。
qīng lí lèi lèi dìng zuò guāng,
huáng gān shí zǐ jìn zhù shuāng。
xī méi mì xìng jīng nián cáng,
hóng sān zhùi zhī jiā zhè jiāng。
chún ǒu shǔ yù ráng hé jiāng,
dūi pán mǎn ān cì dì cháng。
yì chū jiàn wēng xīu shǔi páng,
zhuǎn tóu bā shí xū méi cāng。
ěr shí zūn sù lvè sāng wáng,
yì rú cōng kuài lǎo bù jiāng。
ér wǒ xī màn cān zhāo xíng,
shí nián tóu xián zuò lǎo kuáng。
rén shēng yī mèng chūi huáng liáng,
zhū fǎ běn xián rén zì máng。
kuàng jīn shì gù shén rǎo ràng,
yǔ wēng xìng qì pú tí fāng。
yè lán yī zhuó yú gān tāng,
tā nián cǐ lè bù kě wàng。