题李伯时画昭君图
(宋代)韩驹
昭君十七进御时,举步弄影飏蛾眉。自怜窈窕出绝域,八年未许承丹墀。
在家不省窥门户,岂知万里从胡虏。丰容靓饰亦何心,尚欲君王一回顾。
君不见班姬奉养长信宫,又不见昭仪举袂前当熊。
盛时宠幸只如此,分甘委弃匈奴中。春风汉殿弹丝手,持鞭却趁奚鞍走。
莫道单于无复情,一见纤腰为回首。含悲远嫁来天涯,不知夔州处女髽。
寄语双鬟负薪女,炙面慎勿轻离家。
韩驹
韩驹(1080~1135)北宋末南宋初江西诗派诗人,诗论家。字子苍,号牟阳,学者称他陵阳先生。陵阳仙井(治今四川仁寿)人。少时以诗为苏辙所赏。徽宗政和初,召试舍人院,赐进士出身,除秘书省正字,因被指为苏轼之党谪降,后复召为著作郎,校正御前文籍。宣和五年(1123)除秘书少监,六年,迁中书舍人兼修国史。高宗立,知江州。绍兴五年(1135)卒。写诗讲究韵律,锤字炼句,追求来历典故,写有一些反映现实生活的佳作,有《陵阳集》四卷,今存。
《题李伯时画昭君图》拼音标注
tí lǐ bó shí huà zhāo jūn tú
zhāo jūn shí qī jìn yù shí,
jǔ bù nòng yǐng yáng é méi。
zì lián yǎo tiǎo chū jué yù,
bā nián wèi xǔ chéng dān chí。
zài jiā bù shěng kūi mén hù,
qǐ zhī wàn lǐ cóng hú lǔ。
fēng róng jìng shì yì hé xīn,
shàng yù jūn wáng yī húi gù。
jūn bù jiàn bān jī fèng yǎng cháng xìn gōng,
yòu bù jiàn zhāo yí jǔ mèi qián dāng xióng。
shèng shí chǒng xìng zhǐ rú cǐ,
fēn gān wěi qì xiōng nú zhōng。
chūn fēng hàn diàn dàn sī shǒu,
chí biān què chèn xī ān zǒu。
mò dào dān yú wú fù qíng,
yī jiàn xiān yāo wèi húi shǒu。
hán bēi yuǎn jià lái tiān yá,
bù zhī kúi zhōu chù nv̌ zhuā。
jì yǔ shuāng huán fù xīn nv̌,
zhì miàn shèn wù qīng lí jiā。