久雨溪涨寿朋惠示长句次韵一首
(宋代)韩驹
缘云细路投僧坊,路边松楠森自行。初来紫竹半含箨,白花忽已吹垂杨。
念昔联翩背京洛,于时初登君子堂。还朝我执太史笔,侍宴君持光禄觞。
由来用舍判殊路,玉堂绛阙遥相望。公车推轮下庾岭,我舟捩柁辞黄冈。
艰难晚厄汝溪上,天雨属闻颓院墙。不忧漏湿有新句,醉墨在纸犹淋浪。
桃花水涨鸟不渡,安得奋飞来我旁。夜来颠风起天末,起占初日照屋梁。
明窗洗砚午阴寂,前荣观棋春昼长。百年未满且挈挈,万缘顿息宁皇皇。
更能伴我千钟饮,径欲因公倒橐装。
韩驹
韩驹(1080~1135)北宋末南宋初江西诗派诗人,诗论家。字子苍,号牟阳,学者称他陵阳先生。陵阳仙井(治今四川仁寿)人。少时以诗为苏辙所赏。徽宗政和初,召试舍人院,赐进士出身,除秘书省正字,因被指为苏轼之党谪降,后复召为著作郎,校正御前文籍。宣和五年(1123)除秘书少监,六年,迁中书舍人兼修国史。高宗立,知江州。绍兴五年(1135)卒。写诗讲究韵律,锤字炼句,追求来历典故,写有一些反映现实生活的佳作,有《陵阳集》四卷,今存。
《久雨溪涨寿朋惠示长句次韵一首》拼音标注
jǐu yǔ xī zhǎng shòu péng hùi shì cháng jù cì yùn yī shǒu
yuán yún xì lù tóu sēng fāng,
lù biān sōng nán sēn zì xíng。
chū lái zǐ zhú bàn hán tuò,
bái huā hū yǐ chūi chúi yáng。
niàn xī lián piān bèi jīng luò,
yú shí chū dēng jūn zǐ táng。
huán zhāo wǒ zhí tài shǐ bǐ,
shì yàn jūn chí guāng lù shāng。
yóu lái yòng shè pàn shū lù,
yù táng jiàng què yáo xiāng wàng。
gōng chē tūi lún xià yǔ líng,
wǒ zhōu liè duò cí huáng gāng。
jiān nán wǎn è rǔ xī shàng,
tiān yǔ shǔ wén túi yuàn qiáng。
bù yōu lòu shī yǒu xīn jù,
zùi mò zài zhǐ yóu lín làng。
táo huā shǔi zhǎng niǎo bù dù,
ān dé fèn fēi lái wǒ páng。
yè lái diān fēng qǐ tiān mò,
qǐ zhān chū rì zhào wū liáng。
míng chuāng xǐ yàn wǔ yīn jì,
qián róng guān qí chūn zhòu cháng。
bǎi nián wèi mǎn qiě qiè qiè,
wàn yuán dùn xī níng huáng huáng。
gèng néng bàn wǒ qiān zhōng yǐn,
jìng yù yīn gōng dǎo tuó zhuāng。