乞炭於冯孔武再用前韵
(宋代)敖陶孙
当时实炭知畿畚,下与鱼鳖争生人。
孰知木黔善制水,火出木尽全其真。
一朝入火纵粉骨,曲身得暖龙蛇伸。
成人等作万世计,肯与胡僧推劫尘。
我欲诙谐与作传,上继毛颖追获麟。
日烧昆仑十挺指,惜哉黔也非吾亲。
穷朝破灶郁烟烬,青唇墨腕羞比邻。
谁能与致送暖势。坐使有脚歌阳春。
将军羔酒空作梦,十年未有今年贫。

敖陶孙
字器之,号臞翁,一号臞庵,自称“东塘人”。淳熙七年(1180年)乡荐第一,客居昆山。在太学,曾写诗送朱熹,又作诗悼赵汝愚,忤韩侂胄。庆元五年(1199年)进士。历任海门县主簿,漳州府学教授、广东转运司主管文字。因临安书商陈起刊刻《江湖集》受株连贬官。官至温陵通判。宝庆三年(1227年)卒。著有《臞翁诗集》2卷,收入《南宋群贤小集》。《江湖集》、《江湖后集》可见其佚诗。
《乞炭於冯孔武再用前韵》拼音标注
qǐ tàn yú féng kǒng wǔ zài yòng qián yùn
jūn bù jiàn yuán guāng hé jué chóu cóng chén,
tiān zǐ yǒu zhào jiē fù xīn。
dāng shí shí tàn zhī jī běn,
xià yǔ yú biē zhēng shēng rén。
shú zhī mù qián shàn zhì shǔi,
huǒ chū mù jǐn quán qí zhēn。
yī zhāo rù huǒ zòng fěn gǔ,
qū shēn dé nuǎn lóng shé shēn。
chéng rén děng zuò wàn shì jì,
kěn yǔ hú sēng tūi jié chén。
wǒ yù hūi xié yǔ zuò chuán,
shàng jì máo yǐng zhūi huò lín。
rì shāo kūn lún shí tǐng zhǐ,
xī zāi qián yě fēi wú qīn。
qióng zhāo pò zào yù yān jìn,
qīng chún mò wàn xīu bǐ lín。
shúi néng yǔ zhì sòng nuǎn shì。
zuò shǐ yǒu jiǎo gē yáng chūn。
jiāng jūn gāo jǐu kōng zuò mèng,
shí nián wèi yǒu jīn nián pín 。