
白居易
白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。
《正月三日闲行》拼音标注
zhèng yuè sān rì xián xíng
huáng lí xiàng kǒu yīng yù yǔ,
wū què hé tóu bīng yù xiāo。
lv̀ làng dōng xī nán běi shǔi,
hóng lán sān bǎi jǐu shí qiáo。
yuān yāng dàng yàng shuāng shuāng chì,
yáng lǐu jiāo jiā wàn wàn tiáo。
jiè wèn chūn fēng lái zǎo wǎn,
zhǐ cóng qián rì dào jīn zhāo。