东坡种花二首
(唐代)白居易
百果参杂种,千枝次第开。天时有早晚,地力无高低。
红者霞艳艳,白者雪皑皑。游蜂逐不去,好鸟亦来栖。
前有长流水,下有小平台。时拂台上石,一举风前杯。
花枝荫我头,花蕊落我怀。独酌复独咏,不觉月平西。
巴俗不爱花,竟春无人来。唯此醉太守,尽日不能回。
东坡春向暮,树木今何如。漠漠花落尽,翳翳叶生初。
每日领童仆,荷锄仍决渠。刬土壅其本,引泉溉其枯。
小树低数尺,大树长丈馀。封植来几时,高下随扶疏。
养树既如此,养民亦何殊。将欲茂枝叶,必先救根株。
云何救根株,劝农均赋租。云何茂枝叶,省事宽刑书。
移此为郡政,庶几甿俗苏。

白居易
白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。
《东坡种花二首》拼音标注
dōng pō zhǒng huā èr shǒu
chí qián mǎi huā shù,
chéng dōng pō shàng zāi。
dàn gòu yǒu huā zhě,
bù xiàn táo xìng méi。
bǎi guǒ cān zá zhǒng,
qiān zhī cì dì kāi。
tiān shí yǒu zǎo wǎn,
dì lì wú gāo dī。
hóng zhě xiá yàn yàn,
bái zhě xuě ái ái。
yóu fēng zhú bù qù,
hǎo niǎo yì lái qī。
qián yǒu cháng líu shǔi,
xià yǒu xiǎo píng tái。
shí fú tái shàng shí,
yī jǔ fēng qián bēi。
huā zhī yìn wǒ tóu,
huā rǔi luò wǒ huái。
dú zhuó fù dú yǒng,
bù jué yuè píng xī。
bā sú bù ài huā,
jìng chūn wú rén lái。
wéi cǐ zùi tài shǒu,
jǐn rì bù néng húi。
dōng pō chūn xiàng mù,
shù mù jīn hé rú。
mò mò huā luò jǐn,
yì yì yè shēng chū。
měi rì lǐng tóng pū,
hé chú réng jué qú。
chǎn tǔ yōng qí běn,
yǐn quán gài qí kū。
xiǎo shù dī shù chǐ,
dà shù cháng zhàng yú。
fēng zhí lái jī shí,
gāo xià súi fú shū。
yǎng shù jì rú cǐ,
yǎng mín yì hé shū。
jiāng yù mào zhī yè,
bì xiān jìu gēn zhū。
yún hé jìu gēn zhū,
quàn nóng jūn fù zū。
yún hé mào zhī yè,
shěng shì kuān xíng shū。
yí cǐ wèi jùn zhèng,
shù jī méng sú sū。
- 上一篇:梦与李七、庾三十三同访元九
- 下一篇:秦中吟十首。伤友(又云伤苦节士。一作胶漆契)